Lúc này, ngọn lửa đỏ đen trong mắt Vi Đà Sinh không còn ở dạng khí nữa, mà đã hóa thành chất lỏng đặc quánh như thủy ngân, chậm rãi lưu chuyển trong hốc mắt hắn. Mỗi một vòng xoay chuyển đều như phản chiếu lại khung cảnh dưới chốn địa ngục.
Tư thế một tay chắp trước ngực bấy lâu của hắn rốt cuộc cũng thay đổi. Hai tay hắn đan vào nhau với tốc độ nhanh đến hoa mắt, thoắt cái đã kết thành một thủ ấn phức tạp, cổ xưa. Thủ ấn này vừa mang nét trang nghiêm trấn ma của Phật môn, lại vừa toát ra hơi thở tà dị và sự hủy diệt vô tận —— Nội phược ấn.
Cùng lúc đó, hắn buông lời chân ngôn thứ tư đã ấp ủ từ lâu. Lần này âm thanh không lớn, nhưng lại vang dội như tiếng chuông thần đình từ chín tầng trời, như tiếng Địa Tạng tụng kinh dưới chín tầng địa ngục. Nó hóa thành sóng âm thực thể vang vọng khắp lĩnh vực, từng âm tiết tựa như đang tái tạo lại quy tắc của nơi này:




